Chủ Nhật, 18 tháng 6, 2023

Đôi đũa :

 


Sent from my iPad

Begin forwarded message:

From: DoanTrang Marguerite Nguyen <ngmdt1@gmail.com>
Date: June 15, 2023 at 7:42:23 PM PDT
To: 'ngocmai vu' via Diễn Đàn LVD 1958-1964 <DDLVD1958-1964@googlegroups.com>
Subject: Fwd: Đôi đũa trông đơn giản nhưng ẩn chứa nhiều nội hàm văn hóa
Reply-To: DDLVD1958-1964@googlegroups.com

Đôi đũa trông đơn giản nhưng ẩn chứa nhiều nội hàm văn hóa
Minh An
Đôi đũa--001.png
Đôi đũa là vật dùng thân thuộc không thể thiếu trong cuộc sống của người dân Á Đông, đũa là một loại hình văn hóa được cha ông xưa truyền lại.

Đũa là vật bất ly thân trong cuộc sống của người dân Á Đông. Khi trẻ bắt đầu tập ăn, cha mẹ đã dạy chúng cách sử dụng đũa để ăn, vì vậy trẻ biết sử dụng đũa rất thành thục. Có một số người cầm đũa lại không chuẩn lắm vì nhiều lý do khác nhau. Thực ra, đũa là một nét văn hóa do người xưa truyền lại.

Phong cách và nội hàm chế tác đũa truyền thống

Chiều dài của chiếc đũa là bảy tấc sáu phân, đại biểu cho thất tình lục dục của con người. Với chiều dài khoảng 24 cm, là độ dài vừa phải thuận tiện cho việc tự tay chọn món hoặc gắp món cho khách và con trẻ.

Đôi đũa bao gồm hai chiếc đũa, thể hiện âm dương phối hợp, hai chiếc hòa làm một, thiếu một chiếc là không được. Đũa có một đầu hình tròn và đầu kia hình vuông, chính là tượng trưng cho Trời tròn và Đất vuông. Điều này trùng khớp với nhận thức về thế giới của người Á Đông cổ đại.

Hình thức phổ biến nhất của đũa là: đầu đũa dùng để gắp thức ăn, đưa cơm vào miệng là hình tròn, ý nghĩa là đại biểu cho Trời; đầu kia được cầm bằng lòng bàn tay có hình vuông, tượng trưng cho Đất. Đũa bao hàm cả ý nghĩa Trời tròn và Đất vuông. Việc dùng đũa ăn cơm, biểu thị cho thấy con người có đồ ăn là nhờ ân điển của đất trời.

Mặc dù đưa thức ăn và cơm vào miệng là dựa vào đầu đũa đại biểu cho Trời, nhưng phía đầu đũa đại biểu cho Đất lại cần chính con người cầm nắm và kiểm soát tốt. Nếu không nắm chắc, đũa sẽ rơi xuống đất, nội hàm này rất sâu xa và đều đang nhắc nhở chúng ta mỗi ngày.

Con người cần hiểu rõ một đạo lý rằng: chỉ khi nhìn được Thiên thời, địa lợi, nắm bắt thời cơ canh tác thì mới có thể có thu hoạch.


Đôi đũa--002.jpeg
Chỉ cần kính Thiên, phù hợp với Thiên thời thì không lo không có ăn 

Có cơm ăn cần biết kính Trời, phù hợp với Thiên thời

Khi ăn, người ta sẽ thấy rằng khi dùng đũa gắp cơm, cần mở miệng đưa đến mép bát cơm cho vừa với phía đầu đũa tượng trưng cho ‘Trời’, thì sẽ dễ dàng đưa được thức ăn trong bát vào miệng. Thậm chí ngay cả nhắm mắt và cơm, ta cũng không phải lo lắng về việc rơi vãi cơm ra sàn. Điều này cũng là lời nhắc nhở mọi người nên phù hợp với Thiên thời, không nên đi ngược với Thiên thời, chỉ cần kính Trời, thuận với Thiên thời, việc có cơm ăn không thành vấn đề.

Có người bất kính với Trời, mở miệng là oán trách Trời không chiều theo ý mình. Điều này cũng giống như khi ăn cơm, há miệng ra mải nói chuyện không muốn thuận theo đầu đũa đại biểu cho ‘Trời’ mà và cơm vào miệng, cuối cùng sẽ bỏ lỡ cơ hội. Có thể khi tất cả mọi người đã ăn no, thì người này khi dừng nói mới phát hiện ra trên bàn đã không còn gì để ăn nữa.

Giai thoại về đôi đũa

Đũa có nhiều tên gọi, được gọi là “Hiệp” (挾) vào thời Tiên Tần, “Trợ” (箸) vào thời nhà Thương, “Trợ” (箸) hoặc “Trợ” (筯) thời Tùy Đường, thời nhà Tống, Nguyên, Minh, Thanh thì đều gọi là “Trợ” (箸). Trong đó, từ thời nhà Minh trở đi, do từ “Trợ” (箸) và  “Trụ” (住)” (ở, cư trú) đồng âm, nên đã đổi “Trợ” thành “Khoái tử” (筷子)

Từ xưa đã có rất nhiều giai thoại về đôi đũa, chẳng hạn như:

  • Trong “Nho Lâm ngoại sử”, Phạm Tiến sau khi thi đỗ không lâu thì chịu tang mẹ. Ông đều không dùng đũa dát bạc và đũa ngà mà dùng đũa tre trắng để biểu thị lòng hiếu thảo.
  • Đũa bạc được dùng phổ biến trong hoàng thất, mục đích để nhận biết thức ăn có độc hay không.
  • Trước đây, trong dân gian, khi gả con gái, phải có đôi đũa là một trong những của hồi môn, mang ý nghĩa “sớm sinh quý tử”.
  • Sau khi một người chết, đũa là thứ không thể thiếu trong món đồ chôn theo người chết, tương truyền rằng các vong linh ở âm gian phải dùng đũa ăn cơm.
  • Trương Lương dùng đũa làm hình tượng diễn giải chiến lược ông định ra cho Lưu Bang tiêu diệt Hạng Vũ. 
  • Hàn Ngưng Lễ từng dùng đũa để đoán sự thành bại của Đường Huyền Tông trong việc bình định cuộc nội loạn.
  • Lưu Bị cố ý đánh rơi đũa để chứng tỏ mình bất tài, nhát gan trước Tào Tháo.
  • Đường Huyền Tông từng tặng đũa cho Tể tướng Tống Nhâm Cảnh để khen ngợi tính tình cương trực như đũa của ông.Đôi đũa--003.png

Đôi đũa đã trải qua ba nghìn năm dài  lịch sử và được lưu truyền cho đến ngày nay, và trong dân gian cũng có rất nhiều các nghi thức và kiêng kỵ đặc biệt đối với việc dùng đũa 

Lễ nghi và những điều cấm kỵ

Đôi đũa đã trải qua ba nghìn năm dài lịch sử và được lưu truyền cho đến ngày nay, và trong dân gian cũng có rất nhiều các nghi thức và kiêng kỵ đặc biệt đối với dùng đũa. Ví dụ, đôi đũa sẽ được coi là vật cát tường và xuất hiện trong lễ cưới, đôi đũa là biểu thị những điềm lành như có đôi có lứa, nhanh sinh quý tử, hạnh phúc, chung sống hòa thuận.

Việc sử dụng đũa cũng có nhiều quy tắc, chẳng hạn như :

  • Không được dùng đũa gõ vào mâm chén, dân gian có câu “gõ bát đũa xin ăn cả đời”, nghĩa là “bần cùng”.
  • Khi dùng đũa ăn cơm, không được dùng tay chỉ vào người khác, không khác gì với việc chỉ trích người khác. Điều này cũng giống như chửi mắng người, và không được phép. Khi ăn dùng đũa chỉ vào người khác cũng là hành vi bất lịch sự.
  • Việc dùng miệng ngậm đũa khi ăn là không nên.
  • Lấy đũa gắp món ăn, chọn lựa món mình thích, là biểu hiện điển hình của sự thiếu tu dưỡng, cực kỳ gây phản cảm.
  • Hãy cẩn thận khi dùng đũa gắp món ăn, không nên gắp quá nhiều một lúc. Nếu gắp quá nhiều, sẽ dễ bị rơi  thức ăn vào các món ăn khác hoặc rơi lên bàn ăn. Đây bị coi là hành vi thất lễ nghiêm trọng. 
  • Không quay ngược đầu đũa khi ăn vì sẽ gây cho người ta cảm giác người này giống như kẻ đói quá cắm cổ vào ăn, không để ý đến mọi thứ xung quanh.
  • Kỵ huý việc khi ăn dùng một chiếc đũa hoặc 2 chiếc đũa làm thành một để chọc vào các món ăn trên mâm. Hành vi này được coi là một sự sỉ nhục đối với những người ăn cùng bàn. 
  • Trong bữa ăn, không được đặt trên bàn các loại đũa có độ dài ngắn khác nhau. Điều này rất đen đủi, có ngụ ý là “chết chóc”.

Minh An
Theo Sound of Hope

Thứ Bảy, 17 tháng 6, 2023

Cười :

  

*** Nỗi khổ của các ông chồng :

Một buổi tối, bà vợ đứng trước gương ngắm nghía một lúc rồi bật tiếng thở dài:

– Trời ạ, tôi đã già, béo và xấu xí đến mức này sao?

Thấy chồng không mảy may chú ý, bà vợ tiếp tục than:

– Phụ nữ đúng là số khổ mà. Có chồng con xong nhan sắc tàn tạ, giờ thảm đến mức soi gương cũng không dám nữa.

Ông chồng ngồi đọc báo gần đó lên tiếng:

– Bà còn may mắn hơn tôi chán, than thở gì chứ?

Bà vợ bực mình:

– Đàn ông các ông thì có phải lo lắng gì đâu mà xuống sắc, lại còn bảo tôi may hơn.

Ông chồng buông tờ báo thở dài:

– Bà tự ngắm mình trước gương có mấy phút thôi đã đau khổ vậy rồi. Còn tôi phải ngắm bà suốt từ ngày này sang tháng nọ mà có được than vãn tiếng nào đâu.........

 

*** Một thứ mà đàn ông ai cũng muốn

Tàu chìm, một chàng trai trôi dạt vào hoang đảo, phải mất một thời gian dài, anh ta mới thích nghi được với hoàn cảnh. Tuy nhiên, còn một thứ anh ta khao khát mãi…

– Bất ngờ, vào một ngày nọ cũng có một thiếu nữ tuyệt đẹp trôi dạt vào hoang đảo. Anh ta cố gắng làm cô tỉnh lại và hỏi :

– Cô có giữ lại được thứ gì không ?

– Cô gái trả lời : Không, chỉ còn một thứ mà đàn ông các anh ai cũng muốn.

– Chàng trai kêu lên sung sướng :

– Trời ơi ! Cô mang theo bia à ?

 

*** Ai vẽ ?

Một họa sĩ mở phòng triển lãm tranh. Một bà quý tộc đến xem, đứng trước một bức tranh hồi lâu rồi hỏi:

– Tôi muốn biết ai là tác giả bức tranh này?

Họa sĩ đứng gần đấy, vội đi lại nói:

– Thưa quý bà, tôi là tác giả.

Bà khách hỏi:

– Tuyệt lắm! Ông có thể cho tôi biết ai đã may chiếc váy cho cô gái trong tranh không?

*** Chỉ một màn :

Hai người bạn đi dạo với nhau. Một anh bảo:

– Tối qua, tôi đến nhà hát xem kịch. Nhưng chỉ xem đến màn một rồi ra khỏi rạp.

– Tại sao?

– Tại vì, trên chương trình có nói: “Màn hai… 3 năm sau”. Anh xem thời gian dài như thế, tôi đợi làm sao được?

*** 113 với những tin cầu cứu lạ lùng :

– Giữa một đêm mưa trung tuần tháng 7, tại phòng trực, hai chiến sĩ “ngồi thiền” trên chiếc ghế nhựa căng mắt nhìn dàn điện thoại trắng phau trải dài trên bàn gỗ. Chuông điện thoại reo vang, Trung úy Phạm Ngọc Nam nhấc máy: “A lô, Cảnh sát 113 xin nghe”. Đầu dây là giọng nói yếu ớt của một cô gái với tiếng được tiếng mất như đang đối mặt với nguy hiểm chết người. Cô “báo tin”: “Em sợ ma quá anh ơi! Anh ơi. Em sợ. Xe bị hư, về trễ, đường vắng, anh cho người đến giúp em được không?”. Trung úy Nam hỏi: “Em đang ở đâu?”. Cô trả lời: “Dạ em đang ở… huyện Bình Chánh”. Trung úy Nam thở dài, đành chuyển máy xuống cho CS 113 Bình Chánh trợ giúp.

– Một câu chuyện dở khóc dở cười khác: cũng tại căn phòng này, thượng sĩ Lê Công Thảo, nhận được thông tin cầu cứu liên quan đến một… bà bầu. Anh Thảo than: “Dù đó không phải là nhiệm vụ của mình nhưng chính tôi cũng lo lắng không thua kém gì người nhà của bà bầu”. Khi đó Thảo nghe một giọng nữ hốt hoảng: “Anh ơi cho xe xuống ngay. Đẻ rớt, đẻ rớt rồi anh ơi…”. Thượng sĩ Thảo sốt sắng: “Ở đâu, ở đâu?”… Do hoảng quá, người phụ nữ ấy đã bỏ rơi điện thoại và thượng sĩ Thảo chỉ nghe tiếng la hét, ồn ào từ đầu dây bên kia vọng lại hình như mọi người đang đưa bà bầu đến bệnh viện…

– Một đêm, có giọng nói thất thanh của chủ nhân số điện thoại di động 0989010… gọi đến kêu cứu. Mới nghe các chiến sĩ trực ban tưởng như chuyện “động trời” chết người; té ra người này gọi đến báo: anh ta chỉ ăn cơm ở nhà hàng nhưng chủ nhà hàng đã tính thêm tiền trái cây, karaoke, tiền boa nên nhờ CS 113 xuống giải cứu. Hay dù bẽ cả mặt nhưng chủ nhân số ĐTDĐ 0903672… đành phải gọi 113 vì đi massage không có tiền “boa” nên bị chủ tiệm massage giữ lại. Hoặc chuyện “bếp núc” gia đình cũng nhờ CS 113 can thiệp: vợ đòi bỏ nhà đi, ông chồng ngụ ở quận Bình Thạnh (sử dụng số ĐTDĐ: 0903718…) đã gọi nhờ CS 113 xuống “bắt” vợ lại giùm. Sau đó, CS 113 đã hướng dẫn ra công an địa phương giải quyết nhưng người đàn ông này “kiên quyết” không chịu mà đòi CS 113 xuống, nếu vợ của anh bỏ đi thì bắt đền.

– Ngoài ra, họ còn phải tiếp nhận hàng nghìn cuộc điện thoại “quái dị” của những người liều lĩnh, đùa giỡn thiếu ý thức làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến nhiệm vụ của cảnh sát như: trời nóng quá gọi 113 chọc chơi được không; chửi bảo ta là khủng bố bin Laden đây; “bà già” (mẹ) chết buồn quá gọi điện 113 chơi; gọi đến chửi xối xả… Hai cô gái trọ ở quận 9 gọi ĐT báo thấy một bóng người đu đưa trên cành cây nên sợ quá ngủ không được, yêu cầu mấy anh đến mau. Hay chồng nhậu xỉn về nhà vợ đóng cửa không cho vào nên gọi CS 113 giúp, mạng điện thoại quá tải gọi CS 113 phàn nàn, nhà bị cháy cũng gọi CS 113…



Người khách bước vào một nhà hàng có tấm bảng lớn: “Sẽ trả 500 USD nếu không thoả mãn được yêu cầu của quý vị”.

– Khi người phục vụ hỏi ông khách muốn dùng gì, ông ta trả lời: Cho tôi một cái đuôi voi dùng với bánh mì lúa mạch đen.

– Một lát sau, chủ nhà hàng chạy ra đến gần bàn khách và đập 5 tờ 100 USD xuống bàn: Lần này thì anh thắng, nhưng tôi muốn cho anh biết đây là lần đầu tiên trong mười năm qua, chúng tôi hết bánh lúa mạch đen.........


*** Người thứ 100 :

Người đàn ông nọ kiên nhẫn ngồi chờ trước cửa một tiệm ăn có treo bảng khuyến mãi: “Miễn phí và tặng quà có giá trị cho người khách may mắn thứ 100”. Sau khi cần mẫn đếm tới người thứ 99, ông ta mới bước vào. Ăn xong, người đàn ông vui vẻ nói với chủ tiệm :

– Tôi là người khách may mắn phải không ?

– Đâu có! Ông chỉ là người khách đầu tiên !

– Thế còn những người vào trước ?

– Họ vào chỉ để hỏi đến người khách thứ bao nhiêu rồi !



*** Trả ơn :

– Bác thợ cạo cắt tóc cho một cha xứ. Cha muốn trả tiền nhưng bác không đồng ý và nói : “Con không thể lấy tiền của cha được. Cha là một người tốt và cha phục vụ cho Chúa”. Sáng hôm sau, người thợ cạo tốt bụng tìm thấy trước cửa nhà mình một tá kinh thánh do cha sứ trả ơn.

– Hôm sau, bác cắt tóc cho một cảnh sát và lại không lấy tiền. Bác nói : “Tôi không thể lấy tiền của anh được. Anh là một người tốt và anh bảo vệ cho cuộc sống của chúng tôi”. Sáng hôm sau, ông ta tìm thấy trước cửa nhà mình một tá bánh rán của người cảnh sát trả ơn.

– Lần này, người thợ cạo cắt tóc cho một luật sư. Bác cũng không lấy tiền : “Tôi không thể lấy tiền của anh được. Anh là một người tốt và anh chiến đấu cho công bằng xã hội”. Sáng hôm sau, một tá luật sư chờ trước cửa nhà bác thợ cạo chờ cắt tóc.


*** Bác sĩ và bệnh nhân tâm thần :

Tại một bệnh viện tâm thần nọ, trong khi đang làm việc trong văn phòng bác sĩ trông thấy các bệnh nhân tâm thần bên ngoài đang trèo lên một cái cây rất cao.

Bác sĩ vội chạy ra và bảo : “Nguy hiểm lắm các anh leo xuống đi”.

Một bệnh nhân bảo : “Trên này có cái này thú vị lắm bác sĩ”.

Bác sĩ tò mò bèn trèo lên xem thử. Sau khi gần đến cành cao nhất, các bệnh nhân bèn rủ nhau : “Ê chúng mày ơi ! Chơi trò trái cây chín rụng đi”.

Nói xong các bệnh nhân thi nhau buông tay rớt bịch bịch xuống đất. Trông thấy bác sĩ vẫn còn ở trên cao các bệnh nhân bèn gọi với : “Cái trái kia sao không rụng đi”.

Bác sĩ hoảng quá bèn đáp : “Tôi…tôi còn xanh”.

Các bệnh nhân phấn khởi hò reo : “Vậy chúng ta ném đá xem ai có thể đôi rụng cái trái xanh kia đi”…

Ngày hôm sau, bệnh viện có thêm một bệnh nhân mới.


*** Không hoan nghênh :

Người đàn ông mang con chó cảnh của mình đến gặp bác sĩ thú y.

– Bác sĩ, ông cắt bỏ cái đuôi của nó đi cho tôi !

– Bác sĩ giật mình : 

- Lạy chúa ! Tại sao anh lại có ý định dã man như vậy ?

– Sáng mai, khi mẹ vợ đến chơi, tôi không muốn bà ấy tưởng rằng được hoan nghênh khi đến nhà tôi.


*** Bố nào con nấy..........

Mẹ:

– Bố con lười quá! Chẳng động đến chân tay chút nào. Sáng nay con lau nhà hộ mẹ nhé, mẹ sẽ thưởng con năm ngàn.

Trưa về, Tí khoe :

– Mẹ thấy chưa? Nhà sạch bóng. Mẹ trả công lao động cho con đi.
– Từ từ đã…

– Nhanh đi mẹ con phải trả ngay cho 3 thằng bạn giúp con lau nhà, mỗi đứa một ngàn, con ngồi không thì cũng có hai ngàn hì hì…


*** Giấc mơ tuyệt vời !

 Hai người bạn ngồi trong một quán bar đang kể cho nhau nghe về những giấc mơ của họ.

-Một người nói : Tôi mơ thấy mình đang đi nghỉ mát............. Chỉ có tôi, cái cần câu và một cái hồ lớn tuyệt đẹp. Thật thơ mộng làm sao.
– Người kia kể :Tối qua, tôi cũng có một giấc mơ đẹp,  Tôi mơ thấy mình đang trong vòng tay của hai cô gái xinh đẹp và cả ba đã có một đêm thật tuyệt !
Người đầu tiên mở to mắt nói :
– Cái gì, anh ở với hai cô gái xinh đẹp mà lại không gọi cho tôi à ? anh thật là đồ….
– Ồ có chứ !!! Người kia trả lời :

– Tôi đã gọi nhưng vợ anh nói anh đi câu cá rồi !!!

Trong một buổi thi vấn đáp Lịch sử :

- Anh hãy cho biết, Lê lợi là ai ?

- Dạ, em không biết.

- Thế anh có biết, Trần Hưng Đạo là ai không ?

- Dạ, em không biết.

- Thôi, nếu anh trả lời được câu này, tôi sẽ cho anh qua, anh có biết Trưng Trắc, Trưng nhị là ai không ?

- Dạ em cũng không biết.

- Vậy thì mời anh ra, tôi không thể cho anh qua được.

- Thế thầy có biết Hùng móm, Minh sẹo, Phúc khùng, Dũng cô hồn, là ai không ?

- Hả ???

- Thầy có băng của thầy, em cũng có băng của em chứ, thầy đừng đem băng của thầy ra dọa em nhé !

Truyện hài tiếu lâm hay

*** Không thể cho !

Thầy giáo sau khi dạy cho học trò một bài học về lòng hiếu thảo liền hỏi trò Bi :

- Nếu em có hai cái nhà, ba em không có cái nào, em sẽ làm gì ?

- Em sẽ cho ba một cái nhà.

- Giỏi lắm. Nếu em có hai cái xe, ba em không có cái xe nào, em sẽ làm gì ?

- Em sẽ cho ba một chiếc.

- Giỏi lắm. Em hiểu rất rõ bài thầy giảng. Một câu hỏi chót: Nếu em để dành được 20.000 đồng, ba em lại không có đồng nào. Vậy em sẽ làm gì ?

- Em sẽ không cho ba đồng nào.

- Ủa sao kỳ vậy. Em cho ba cái nhà, cho ba chiếc xe, sao em lại không cho ba đồng nào ?

Thưa thầy, tại vì thật sự em có để dành được 20.000 đồng !!!

*** Phát hiện Tom đi làm muộn hơn một giờ, sếp tức giận quát : “Vì sao cậu lại đến trễ thế ?”.

Tom gãi đầu đáp :

- Sáng nay trên đường đến công ty có cô gái đứng khóc làm rơi mất 100 đô la.

- Vậy là anh mất cả giờ đồng hồ để tìm lại tiền giúp cô ấy à ? – sếp của Tom trợn mắt.

Tom vội lắc tay :

- Không phải thế ạ, chỉ là em bận đứng đè trên tờ 100 đô la ấy cho đến lúc cô gái kia rời khỏi.

*** 

*** Thỏ kêu khác thường :

Một chàng thợ săn mới vào nghề mời hàng xóm, (người đang đau buồn vì mất chú mèo cưng), sang ăn mừng chuyến đi săn đầu tiên.

Sau khi cơm no rượu say, người hàng xóm nức nở khen ngon rồi hỏi:

- Món gì thế?

- Thịt thỏ - Chủ nhà đáp.

- Anh tìm đâu ra thỏ ở vùng này?

- Tối qua, tôi đang ở trong nhà thì có tiếng động ngoài cửa. Tôi mang súng bước ra, thấy một con thỏ giương mắt nhìn, tôi cho nó ngay một phát vào giữa trán. Nó chỉ kịp kêu… “meo” một tiếng.

- Ôi trời !!!!!!!!!!!!! 

Chủ Nhật, 11 tháng 6, 2023

Ta chỉ thấy lỗi của người khác !

 Bốn thiền sinh giao ước với nhau tu thiền trong một ngày một đêm không được nói chuyện.  Đầu hôm họ đều im lặng không nói, mãi đến nửa đêm đèn đuốc lụn tàn sắp tắt, một thiền sinh buộc miệng nói:

-        Á! Đèn sắp tắt.

Thiền sinh thứ hai nghe thế liền rầy:

-       Tại sao huynh nói?

Thiền sinh thứ ba lại quát:

-       Các anh quên rồi sao?

Thiền sinh thứ tư mở miệng cười:

-       Ha ha! Chỉ có tôi là không nói.

Bạn thấy đấy, cả 4 vị thiền sinh này đã phạm giới không nói một cách hồn nhiên mà không biết mình đang phạm lỗi. Ta chỉ thấy lỗi của người khác mà đôi khi ta quên đi ta cũng phạm lỗi “y chang” như vậy, dù đó chỉ là một lỗi lầm nho nhỏ.Riêng thiển ý của người viết, trong đời sống con người, ai cũng đã có lần phạm lỗi cả, dù là rất nhỏ và vô tình mà mình không biết vì bản tính của con người tuy là “nhân chi sơ tính bổn thiện” nhưng ít nhiều gì chúng ta cũng bị đời sống, hoàn cảnh xã hội chung quanh chi phối cuộc sống chúng ta, nên ta dễ  dàng bị phạm lầm lỗi.  Chúng ta chỉ thấy cái bướu trên lưng con lạc đà khác nhưng lại  không thấy cái bướu trên lưng chúng ta. Và từ đó, chúng ta dễ  dàng chỉ trích, phê bình lỗi lầm, sai sót của  kẻ khác nhưng lại dễ dàng bào chữa cho những lỗi lầm của mình bởi vì cái “Ngã” tự tôn tự đại của mình như đức Phật đã từng dạy bảo............


Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2023

Món ăn ngon........là sao ? (rồi)

 *** Về mục ăn uống, đừng tin vào những đánh giá của........Tây !

Cụ Da Tan (tên Facebook của cụ Tản Đà !), một thi sĩ lớn, một nghệ sĩ nổi tiếng trong chuyện ẩm thực, từng viết : "Đồ ăn ngon, chỗ ngồi ăn không ngon, người ngồi ăn không ngon, không ngon! Đồ ăn ngon, chỗ ngồi ăn ngon, người ngồi ăn không ngon, không ngon! Đồ ăn ngon, người ngồi ăn ngon, chỗ ngồi ăn không ngon, không ngon…". Tóm lại, chuyện ăn uống đâu có đơn giản! Ăn cái gì đã đành, mà ăn với ai, ăn ở đâu cũng  hệ trọng không kém. Ăn mà chỉ cốt nhồi nhét cho đầy cái bao tử thì quá dễ ! Vì thế, chỉ riêng ở Saigon hoa lệ, có biết bao nhiêu tiệm ăn, từ sang trọng tới bình dân, nhưng bạn có thấy tiệm nào vắng khách ? Dĩ thực vi tiên, muốn làm việc gì cũng phải no bụng cái đã !

Dù sinh trưởng ở đây, nhưng phải thú thực, tôi chưa bao giờ ghé ăn sáng ở tiệm phở Dậu (Nam kỳ khởi nghĩa) hay phở Phú Gia ở Lý chính Thắng, vì sao ? 2 tiệm này lúc nào cũng có đông nghẹt khách, cứ tưởng tượng phải ngồi chen chúc với đám thực khách trong tiệm là tôi thấy nản, hết muốn ăn ! Lại phải nhai lại câu "Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ !" Tiệm ăn vắng khách (nhất là vào lúc sáng sớm, khi tiệm vừa mở cửa, và bạn, vừa trải qua 10 tiếng không được ăn gì vì bận.........ngủ !) không có nghĩa là thức ăn dở, hãy nhớ, đã kinh doanh nhà hàng là phải thắng, chứ khai trương độ 1 tuần mà không có khách là phải dẹp tiệm ngay, thành ra, tiệm nào đã trụ được lâu, tức là họ phải có món ăn ngon, dù bạn có thích hay không.......Khẩu vị của mỗi người mỗi khác, người thích ăn mặn, kẻ thích ăn nhạt, người thích dùng bột ngọt, kẻ lại cho rằng nếu ăn nhiều thứ này là........chết liền ! Trăm người vạn ý, biết sao cho vừa bụng hết thiên hạ ?! Bạn cũng nên biết : ở Mẽo, có nhiều người làm dịch vụ.......nếm thức ăn "chùa" ở các nhà hàng, tự họ cho điểm rồi đăng lên mạng, đúng, sai thì còn tùy vào mức chung chi của chủ tiệm !!! Vì vậy, đừng tin vào đánh giá của tổ chức Michelin guide, vì, số tiệm mà họ ghé ăn ở đây, có khi chỉ bằng số.......lẻ các tiệm mà tôi đã ghé ăn ở Saigon này !!! Tóm lại, hãy chọn tiệm ăn đã hoạt động lâu năm, vệ sinh, và ăn vào lúc sáng sớm !

Thứ Năm, 8 tháng 6, 2023

O có gì là vĩnh cửu :

 



*** 4 điều trên đời không thể vĩnh cửu :

 

Một gia đình Bà La Môn nọ có một cô con gái 14, 15 tuổi. Cô thông minh, xinh đẹp, tài năng xuất chúng không ai sánh kịp.

Cha mẹ của cô yêu thương cô còn hơn cả mạng sống của mình. Hễ có chuyện gì phiền muộn, họ chỉ cần nhìn thấy con gái thì nỗi phiền muộn trong lòng sẽ tan biến ngay. Nhưng trong một lần mắc bệnh, cô đột nhiên qua đời. 

Trước sự ra đi đột ngột của con gái, nỗi đau trong lòng người cha không thể nói thành lời, ông khóc không ngừng và dường như ông cũng mất đi động lực sống.

Một hôm ông ta đến gặp Đức Phật, buồn bã giãi bày: “Con không có con trai, chỉ có đứa con gái này. Con hết mực thương yêu nó. Nhưng đột nhiên nó vì ốm nặng bỏ con lại nơi trần thế. Cho dù con gọi thế nào nó cũng không tỉnh lại, con đau đớn khôn nguôi, không sao chịu nổi, chỉ mong Đức Thế Tôn hóa giải nỗi buồn.” Giọng ông nghẹn lại, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt. Ai nghe thấy cũng đều xót thương cho tình cảnh của ông.

Đức Phật nói với ông ta rằng trên đời có bốn điều không thể giữ được mãi mãi:

1. Không có gì là tồn tại mãi mãi: Có nghĩa là, không có thứ gì sẽ bảo trì trạng thái của nó mãi mãi, chúng sẽ luôn thay đổi, bản chất của nó sẽ từ từ thay đổi, và cuối cùng nó sẽ biến mất. Ví dụ, cơ thể chúng ta luôn thoái hóa, sinh ra, già đi, bệnh và chết, cuối cùng biến mất trên thế giới này.

 

2. Giàu có là không thể vĩnh cửu: Có nghĩa là, dù giàu có đến đâu thì cuối cùng họ cũng suy thoái. Như câu: “Không ai giàu quá ba đời.” Chỉ bằng cách làm việc thiện từ đời này sang đời khác, chúng ta mới có thể duy trì sự thịnh vượng cho con cháu. Nhưng con người là có lòng tham, có rồi lại muốn nhiều hơn, được thêm rồi thì lại muốn nó tồn tại mãi mãi. Vì vậy, phú quý sẽ không tồn tại mãi vì chúng ta quên mất là cần cho đi.

 

3. Mọi cuộc gặp gỡ rồi cũng phải chia lìa: Cha mẹ, anh em, bằng hữu, một ngày nào đó sẽ phải chia lìa. Dù có sinh sống cùng nhau thì cuối cùng vẫn phải đối mặt với sinh ly tử biệt.

4. Dù có khỏe mạnh đi nữa rồi cũng phải quy về cái chết: Bất kể cơ thể có khỏe đến đâu, dù có thọ thế nào, cuối cùng cũng có một ngày phải về thế giới bên kia.

 

Do đó, Đức Phật đã nói bốn câu: Điều gì cũng có tận cùng, cao rồi cũng rơi xuống thấp, hợp rồi sẽ có tan, sống ắt sẽ có chết.

Người Bà La Môn nghe những lời Đức Phật dạy cho mình, trong lòng được giải khai; cuối cùng ông xuất gia tu hành và đạt được quả vị La Hán.