Thứ Tư, 28 tháng 10, 2020

Chửi ra tiền !

 Có bà đang cho đàn gà gồm một gà mẹ và vài con gà con ăn. Khi quay vô nhà trở ra thì mụ ta phát hiện con gà mẹ lạc con đi đâu mất toi ! Điên tiết, mụ ta mới đứng giữa sân quay đủ bốn phương tám hướng và chửi “kẻ nào ” dám bắt “con công, con phượng” của bà ! Mụ ta chửi liên hồi bất tận và độc địa khiến hàng xóm chột dạ mà bản thân ông chồng của mụ cũng ái ngại. Rồi hàng xóm vốn dĩ “yêu hòa bình” mới bàn nhau mỗi người đem mỗi con gà của nhà mình nuôi qua “trả lại” cho mụ ta để được yên thân, có một ông không tìm được con gà nào (vì có nuôi đâu mà tìm được) sẵn thấy có con vịt nhà cũng túm qua mang “trả lại” cho mụ với lời xin lỗi vì “trót dại” bắt trộm gà nhà bà ! Mụ ta hí hửng ôm ba con gà và một con vịt vào nhà và chợt nghĩ : “Mình mất một con gà, mới chửi có một hồi mà thu lợi được ba con gà và một con vịt, bây giờ mà hô mất một con lợn, cố chửi thì có khi chúng nó mang mấy con bò tới trả !” Thế là mụ ta ra trước sân và hô hoán “Tiên sư cha đứa nào bắt trộm con lợn của bà !".......đấy chính là " Được đằng chân lân đằng đầu ! "

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2020

Cảnh giác !

  *** Chuyện cảnh giác ở bên Tàu :

Một phụ nữ họ Lý ở tỉnh Vân Nam, đã gặp phải một sự cố khiến cô tức 'nghẹn họng'. Tối hôm đó, chị Lý được bạn rủ đi ăn thịt nướng, bữa ăn diễn ra rất vui vẻ, mọi người trò chuyện thoải mái với nhau.

Thế nhưng, nhân lúc chị Lý đi vệ sinh, hơn 10 người có mặt ở bàn ăn đã 'bốc hơi'. Khi chị quay lại thì không còn một ai và nghiễm nhiên, chị trở thành người thanh toán cho bữa ăn này.....nếu bạn là nạn nhân thì liệu.....bạn có chịu chi, hay.......báo công an ?

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2020

Cho thuê mặt bằng !

 *** Cho thuê mặt bằng......

Mặt bằng là nơi đủ rộng để người ta làm việc, sản xuất, kinh doanh......đủ thứ, mà, nếu không có nó, con người......bó tay vì lấy đâu ra nơi để sản xuất, làm ra sản phẩm cho xã hội, lấy chỗ đâu để buôn bán, tiêu thụ sản phẩm ? công nhân lấy chỗ đâu để làm việc (có nghĩa là có lương, nuôi sống gia đình...) và, người thuê mặt bằng có cơ hội kiếm tiền mà làm giàu, đổi đời !

Nhu cầu của con người thì nhiều, người ta lao vào làm việc, kiếm tiền, thậm chí, lừa đảo cũng chỉ để thỏa mãn các nhu cầu thiết yếu trong đời : ăn, ở, đi lại, học hành, giải trí.....vậy, muốn thực hiện mọi loại dịch vụ để đáp ứng mọi nhu cầu của con người, mọi mặt bằng đều được tận dụng hết.....và đó cũng là cơ hột tốt để 1 người có thể đổi đời, 1 cơ hội duy nhất mà 1 mặt bằng nào đó, khi cho thuê, có thể mang lại cho người đi thuê ! Hãy tưởng tượng : nếu bạn ở trong 1 chung cư cao cấp, với đấy đủ mọi tiện nghi, sang trọng.......thì bạn cũng phải đi......thuê mặt bằng để kinh doanh kiếm tiền thôi ! Chẳng có cách nào khác !

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2020

Loạn !

*** Vua hài ngoài showbiz !

1 ông quan nọ vừa đề nghị in chữ nổi trên cái "nồi cơm điện" thành 1 câu dài ngoằng......chả biết để làm gì ? Hay lại muốn tạo scandal cho mọi người......biết ông là ai chăng ? Hay là nhà ông có công ty sản xuất helmet chăng ?

1 ông khác lại đề nghị đổi tên xe bus thành "xe khách thành phố", vậy, loại xe bus đường dài thì gọi là gì hả bác ? Hay là bác này đang kinh doanh kẻ bảng hiệu quảng cáo (in decal) ?.....chưa hết......rụng rời thì lại có tin : cấm bán rượu, bia, thuốc lá cho các bé tuổi teen ! Thánh ơi, sao bây giờ mới cấm ? Mà bây giờ, đi đâu cũng nghe trẻ nói "chả sợ !", chắc là bắt chước từ trẻ học lớp 1, trẻ con học nói mà ! Nếu chịu khó sưu tầm thì còn nhiều chuyện cười :

Ví dụ: Thay vì viết “nhai” thì viết “nhá” cỏ, “nhá” dưa, “gà con” lại viết thành “gà nhiếp”, “gà nhí”. Con thỏ thì “nhá” cỏ “nhá” dưa, con cò thì “chén” con cá. Ngôn ngữ rất thô tục!

Tựa câu chuyện kể về cua cá cò nhưng không thấy con cua ở đâu. Chỉ thấy cò lừa để ăn con cá. Thậm chí, họ còn xào nấu văn của Lev Tolstoi, kể về con ngựa lười biếng xúi bạn trốn làm việc. Khác nào xúi trẻ con trốn học?
“Thỏ và rùa”, một câu chuyện dân gian có giá trị lâu dài trên toàn thế giới cũng bị xào nấu. Câu chuyện trở nên..... tào lao không chịu được. Ở cuối chuyện, họ đẻ thêm ra một con quạ đậu trên cây kêu “quà quà”. Con quạ có tên là quạ, vì tiếng kêu của nó, tương tự con chim cuốc. Cha ông ta đặt tên theo nguyên lý đó. Bây giờ kêu “quà quà” thì con quạ trở thành con “quà” trong mắt bọn trẻ, mà cái tiếng kêu ấy, mới thô bỉ tham lam làm sao !

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2020

Lừa đảo :

*** Lừa đảo :

Cô bạn trên Facebook than : Mình có sẵn 1 tài khoản trên FB nên có người đề nghị đăng quảng cáo giùm họ, nếu bán được hàng thì sẽ hưởng hoa hồng 10% trên doanh số, nếu muốn tự kinh doanh, bỏ vốn mua hàng rồi đem giao là có ngay 30% lãi.....đúng là việc nhẹ, lương cao ! Vừa đăng thì có ngay 1 đơn đặt hàng trị giá 10 triệu $, thấy quá dễ ăn nên cô bạn gởi ngay 10 triệu để mua hàng.....và ngồi......chờ, chờ và chờ mãi mà chẳng thấy ai giao hàng, điện thoại thì máy báo bận liên tục.....vài hôm sau thì đương sự biết chắc là mình đã bị lừa ! 

Mạnh thường Quân :

 " Mạnh Thường Quân tên thật là Điền Văn, người nước Tề, làm Tể tướng nước Tề thời Chiến Quốc, và là một trong Chiến Quốc tứ công tử. Ông là một người giàu có, lại có lòng nghĩa hiệp, thích chiêu hiền đãi sĩ, văn cũng như võ trong nhà lúc nào cũng tiếp đãi đến vài nghìn tân khách......" Xem lại sách cũ mà muốn xỉu ! 1 ngày mà phải nuôi đến cả ngàn cái " tàu há mồm " thì bao nhiêu gạo cho đủ ?

Chợt nhớ lời 1 bác ở Hà Nội than phiền : bác ấy chỉ có 1 tiệm tạp hóa nhỏ để kiếm sống, thu nhập chẳng là bao......nhưng, ngày nào cũng vậy, cứ tới giờ cơm......là có bạn tới.......thăm ! Vì cả nể nên chủ nhà đành phải mời khách dùng cơm, và, sau 1 thời gian, bác ấy chợt nhận ra là nhà mình sắp......phá sản !!! Tiên trách kỷ, hậu trách nhân ! Cũng tại bác mà ra, lẽ ra, bác đừng bao giờ mời cơm ai mới đúng, vì, luôn có những tên đi kiếm ăn như loại mà bác đã gặp : đến "thăm" bạn vào đúng giờ ăn cơm......mà, những tên đã không có lòng tự trọng......thì bạn bè gì cơ chứ ???

Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2020

Julia Roberts

*** Làm diễn viên có khó không ?

Khi xem 1 bộ film, ta ít khi thấy 1 cảnh nào diễn xuất O đạt, là vì, có khi 1 cảnh được thu hình nhiều lần cho đến khi đạo diễn ưng ý thì 1 cảnh quay nào đạt nhất sẽ được chọn.....Nếu bạn đã xem film Pretty woman thì sẽ thấy tài diễn xuất của người đẹp Julia Roberts...... nữ diễn viên và nhà sản xuất người Mỹ,  ngôi sao Hollywood nổi tiếng sau khi xuất hiện trong phim lãng mạn hài hước Pretty Woman, mang về doanh thu kỉ lục lúc bấy giờ là 464 triệu đô-la Mỹ.

Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2020

THAY ĐỔI SỐ PHẬN....!

 

Ngày xưa, có một vị sư trụ trì một ngôi chùa vừa tiếp nhận một đệ tử mới qui y. Một hôm, trong khi ngồi thiền, nhà sư già, vốn có khả năng nhìn được trước tương lai, thấy rằng chú tiểu mới đó là người đoản mệnh, chỉ còn sống được bảy ngày nữa.
Thương xót cho số phận của người đệ tử trẻ tuổi, ông mới khuyên cậu bé nên trở về nhà để gặp gỡ cha mẹ, bảy ngày sau hãy quay lại, thầm mong cậu sẽ có những ngày cuối cùng được ở trong vòng tay của những người thân yêu nhất.
Cậu bé ngây thơ không hề hay biết điều gì về số phận trớ trêu trước mắt, vui vẻ vâng lời thầy rồi sắp xếp đồ đạc, xuống núi để trở về nhà.
Trên đường đi, cậu ta nhìn thấy một đàn kiến lớn đang trôi nổi trên mặt nước của một dòng suối bên đường. Những con kiến đang vùng vẫy trong hơi thở cuối cùng trước khi bị dòng nước nhấn chìm.
Thấy vậy, cậu bé đã cởi áo choàng, dùng nó để mang bùn tới, chặn ngang dòng nước. Cậu còn di chuyển đàn kiến tới chỗ cao hơn và khô ráo để cứu chúng.
Và kết quả bất ngờ sau bảy ngày, người đệ tử quay lại ngôi chùa như lời đã hẹn, với tâm trạng rất hân hoan. Khi nhìn thấy cậu, vị sư trụ trì đã hết sức kinh ngạc. Ông tự lẩm bẩm một mình rằng:
"Rõ ràng cậu ta chỉ còn sống được có 7 ngày, vậy tại sao bây giờ cậu ta có thể quay lại đây bình an và khỏe mạnh thế này? Chuyện gì đã xảy ra nhỉ...?"
Nghĩ rồi, vị sư trụ trì lại ngồi thiền. Ông đã nhìn thấy tất cả những việc mà người đệ tử trẻ tuổi đã làm trên đường về...Nhưng có tấm lòng nhân hậu ấy đã giúp chú tiểu có thể thay đổi cả số mệnh của mình....!
Bởi lòng Nhân đã giúp cho trái tim được:
Tâm bình an thì hết thảy đều là sóng yên biển lặng.
Tâm ngay thẳng thì mọi chuyện cũng xuôi gió, thuận buồm.
Tâm không màng quyền lợi riêng tư ắt là có được hạnh phúc, thanh thản.
Tâm chứa đầy lương thiện thì đi khắp thiên hạ cũng luôn có tri kỷ, tri âm.
Tâm có Tĩnh thì tự khắc lòng người sẽ An yên...
Cuộc đời luôn là vạn biến, những điều không thể lại có thể xảy ra...!

Bình luận

Thứ Sáu, 2 tháng 10, 2020

Chém gió OK !

  *** CHÉM GIÓ :

Nếu đã từng yêu cầu làm thành viên nhóm Vui cười thì bạn đã nghe đến từ " chém gió " ( shooting the breeze ), đó là nghệ thuật " tám " bằng chữ hoặc bằnh hình, có lẽ đã xuất hiện ở Anh từ đầu thế kỷ 20. Lúc đầu, người ta chỉ " tám " bằng chữ và có lẽ, khi qua đến VN thì nghệ thuật " tám bằng hình " mới ra đời ?

Người tham gia chém gió phải có máu tếu, sử dụng thành thạo computer, lẹ mắt, nhanh tay.....nếu không thì....mời ra quán café hay quán nhậu mà " chém bằng mồm " cho tiện ! Chém gió có nhiều cái lợi :
1/ Có cơ hội cho bộ óc làm việc, các ngón tay....dẻo hơn nhờ gõ và bấm vuốt nhiều,
2/ Giảm được stress, yêu đời, yêu người hơn !
3/ Đỡ tốn tiền café, bia bọt,
4/ Đỡ phải ra đường, vừa tốn xăng, vừa tránh được tai nạn giao thông ! Nhưng, bạn cũng phải trả giá : mắt mờ, tai điếc và......túi không tiền vì.......chém suốt ngày đêm !

Trần đình Hoàng.

Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2020

Cách làm rau má :

 

*** Làm rau má :

  1. Rau má nhặt bỏ các lá úa, rửa sạch, ngâm với nước muối loãng khoảng 10 phút, vớt ra rồi rửa lại lần nữa, rẩy ráo.

    Nước rau má bước làm 1 hìnhNước rau má bước làm 1 hình
  2. Cho vào máy xay sinh tố, chừng 100 gram rau má sẽ xay với 1 cốc nước như bên dưới :

    Nước rau má bước làm 2 hìnhNước rau má bước làm 2 hìnhNước rau má bước làm 2 hình
  3. Đổ nước rau má vừa xay vào túi vắt khô, vớt bỏ bọt. Chúng ta có thể cho thêm đường nếu muốn (phần xác rau má có thể ủ vào gốc cây rất tốt)

    Nước rau má bước làm 3 hìnhNước rau má bước làm 3 hìnhNước rau má bước làm 3 hình
  4. Cho vào ly, thêm ít đá uống cho mát hoặc cho vào chai thủy tinh để vào ngăn mát tủ lạnh dùng dần, nhớ là nước rau má không để quá 24h đồng hồ.

    Nước rau má bước làm 4 hìnhNước rau má bước làm 4 hìnhNước rau má bước làm 4 hình

Bánh da lợn (R)

 *** Bánh da lợn, tại sao ?

Không hiểu sao phương ngữ Tây Nam bộ gọi lợn là heo, có khá nhiều thành ngữ dành cho từ này như “ham ăn như heo”, có loại bánh mang tên khá vui tai là bánh lỗ tai heo. Vậy mà không hiểu tại sao Tây nam bộ lại tồn tại một loại bánh – bánh da lợn, mà không gọi là bánh da heo.

Điểm đặc trưng của chiếc bánh da lợn là phải có nhiều lớp chồng lên nhau, chia tầng rõ rệt, khiến chiếc bánh trông đẹp mắt vô cùng. Lớp bột óng, dẻo dai mà mỏng manh như quả có chút liên tưởng tới tấm da lợn. Nguyên liệu chế biến bánh gồm bột năng, bột nếp, đường, cốt dừa, màu sắc thêm vào là tùy màu lá: lá dứa cho màu xanh, lá cẩm cho màu tím, màu đỏ thì dùng gấc…đừng nói là bạn chưa bao giờ ăn loại bánh.......hamburger Việt này nha !

Thứ Sáu, 18 tháng 9, 2020

Đổi tên đường :

 *** Mỗi lần 1 con đường bị đổi tên thì sao ?

Rách việc......chứ sao nữa ! Tất cả bảng tên đường, các giấy tờ nhà đất, sổ sách, quyết định có liên quan, bảng hiệu, danh thiếp, sổ hộ khẩu, căn cước, các loại thẻ......đều phải làm lại, tốn tiền vô số kể, nhưng quan trọng hơn : lịch sử ! Cứ tưởng tượng : 20 năm nữa, sinh viên tìm tài liệu về 1 việc xảy ra trên đường Lê văn Duyệt thì cũng khó biết là nó ở đâu vì có lần, nó đã mang tên Đinh tiên Hoàng !

Nay, lại sát nhập các phường thành 1 phường.......to hơn, mà, tên phường lại đổi thành chữ, cho giống với phường ở ngoài Bắc ! Hiện nay, 1 phường có lẽ chỉ có hơn 10.000 dân mà việc quản lý đã khó : vệ sinh, y tế, giáo dục, nhất là trật tự : lấn chiếm vỉa hè, ngủ lang thang, trộm cắp, cờ bạc, ghi đề.......có khi, nhập rồi mà thấy không ổn, lại.......tách, rồi lại........người dân lại phải xách xe đi làm lại các loại giấy tờ, tốn xăng, nên, việc này, chỉ có mấy tay bán xăng là ủng hộ thôi......

Kẻ sĩ nào giỏi hơn ?

*** Kẻ sĩ nào giỏi hơn ?

Giữa văn, thi, nhạc sĩ.......tôi vẫn thích giới nhạc sĩ hơn ! Thử tưởng tượng : viết 1 bài văn đã khó (trừ khi bạn chỉ........chia sẻ !), làm 1 bài thơ còn khó hơn, thì viết 1 bản nhạc còn khó đến dường nào, trước hết, tác giả phải thực sự rung động, phải biết kỹ thuật sáng tác....bản nhạc viết xong, vẫn phải nhờ 1 nhạc sĩ khác phối âm, phối khí (hát bè ra sao, chơi bằng nhạc cụ nào ?) rồi nhờ 1 ca sĩ và người đệm đàn hát thử....nếu muốn in đĩa để giới thiệu ra công chúng thì lại phải nhờ đến phòng thu, gồm cả ê-kíp đạo diễn, quay film, hóa trang, phục trang, ánh sáng, đạo cụ, dựng cảnh.......cả 1 tập thể chỉ để phục vụ việc nghe, nhìn để bạn quên.........sầu đời, mà, có khi, xem xong, bạn quên cả.......vỗ tay cho đúng phép lịch sự của 1 con nhà gia giáo (có khi còn.......chửi thề bằng lời hoặc bằng comment trên Facebook !).....nói chung, không biết thì thôi, biết rồi.......chán phèo ! 

Thứ Ba, 15 tháng 9, 2020

27 lý do phải cười :

 27 LÝ DO khiến chúng ta phải CƯỜI mỗi ngày.

1- Cười là một thần dược trị được cả bệnh thể xác lẫn bệnh tâm hồn.
2- Cười làm cho ta cởi mở bao dung và có một tinh thần lạc quan yêu đời.
3- Cười làm tăng hồng huyết cầu và lá lách hoạt động tích cực hơn.
4- Cười làm tăng sinh lực, khiến ta vui vẻ lanh lợi và thêm lòng yêu thương.
5- Cười làm cánh cửa cảm thông rộng mở thật dễ dàng với mọi người.
6- Cười mím, cười nụ, cười ra tiếng làm khuôn mặt chúng ta dễ mến hơn.
7- Cười làm thư giãn các bắp thịt trên mặt, tan biến những căng thẳng.
8- Cười làm toàn thân được nhẹ nhàng thanh tịnh, thư thái và an lạc.
9- Cười giúp ta tránh được tâm trạng cay đắng khổ đau, phản ứng kịp thời.
10- Cười giúp cho tâm hồn lành mạnh và thêm khả năng sáng tạo mọi việc.
11- Cười nhiều giúp ta biết tự kỷ có trách nhiệm và thực tế hơn.
12- Cười nhiều tránh được buồn nản, dễ thành công vì tiếng cười là trí tuệ.
13- Cười là khoảng cách ngắn nhất giữa hai tâm hồn, là biết nghệ thuật sống.
14- Cười dễ vui theo cái vui của người khác, hoan hỉ như mình thành đạt vậy.
15- Cười có thể làm tan di nỗi bực mình, buồn phiền của người đối diện.
16- Cười giúp ta vui sống hiện tại, quên hết quá khứ và lo lắng về tương lai.
17- Cười giúp ta trở về với chính mình, tức là thực sự trở về đời sống mới.
18- Cười có nhiều lợi ích cho ta về sức khỏe, tinh thần và cảm xúc tâm linh.
19- Cười giúp hồn nhiên tươi sáng, có nhiều khả năng chống lại bệnh tật.
20- Cười giúp các tế bào loại T trong máu tăng lên, có sức đề kháng mạnh.
21- Cười làm giảm phong thấp, các khớp xương đỡ bị sưng và chống sưng.
22- Cười làm giảm các chất hóc môn (cortisone) trong thận, sẽ sống khỏe hơn.
23- Cười tránh được nhức đầu, đau tim, cao huyết áp và mỡ trong máu.
24- Cười giúp tống khứ các khí dơ, thêm nhiều dưỡng khí cho bộ não thông minh.
25- Cười làm tăng máu, chống viêm khớp, làm con người luôn tỉnh táo.
26- Cười tạo điều kiện cho ánh sáng nội tâm thể hiện, thấu suốt mọi sự vật.
27- Cười giúp những nét phiền muộn tan biến, gương mặt trở nên tươi trẻ ra
Thích
Bình luận

Văn hóa chửi.......

 “Văn hóa chửi” của người Việt!

🤡😡😇
Quả thật văn hóa “Chửi” của người Việt đã đạt tới mức công phu thượng thừa. Lẽ ra phải được tổ chức UNESCO xét công nhận là di tích “Văn hóa … phi vật thể”.!!!
Có lẽ cái sự “Chửi” đã có rất lâu từ khi hình thành ngôn ngữ của nhân loại và phổ biến trên toàn cầu từ đời nào rồi chứ không riêng gì ở Việt Nam mình đâu!
“Chửi” xuất hiện khắp nơi và mọi lúc xuất phát từ những “bức xúc” tâm lý của người chửi đối với “đối tượng bị chửi”.
Không làm mình hài lòng, phật ý một việc gì đó …: “Chửi”
Cha mẹ dạy bảo con cái, chúng không nghe lời…: “Chửi”
Con cái hỗn láo với cha mẹ, ông bà, người lớn…: “Chửi”
Quan hệ hàng xóm láng giềng không thuận, tranh chấp hơn thua…: “Chửi”
Cấp trên thấy cấp dưới không hoàn thành công việc được giao cho, làm chậm kế hoạch gì đó …: “Chửi”
Cấp dưới thấy cấp trên chửi mình quá cũng tức mình... chửi lại, nhưng thường là chửi thầm, chửi lén sau lưng …
“Chửi” có thể xảy ra ở nhiều không gian, thời gian khác nhau từ trong gia đình, chợ búa, cơ quan cho đến ngay cả trên… chiến trường…
Ai xem bộ phim “Tam quốc chí” chắc không quên cảnh Gia Cát Lượng mang quân đánh Ngụy, Vương Lãng lại xuất hiện với vai trò quân sư cho Đô đốc Tào Chân và Phó đô đốc Quách Hoài. Vương Lãng tự tin mình có thể dụ hàng Gia Cát Lượng nên ra trước trận thuyết phục Gia Cát bỏ Hán về Ngụy. Nhưng Khổng Minh không những không bị khuất phục mà đã mắng lại Vương Lãng là gian thần nhà Hán, bỏ họ Lưu theo họ Tào là nghịch tặc. Vương Lãng uất quá từ trên ngựa ngã lăn xuống đất mà chết tươi.
Khi khiêu chiến mà đối phương yếu thế hơn, đóng cổng thành để cố thủ thì cứ vận “Tôn Tử binh pháp” khích tướng cho hắn mở cổng thành giao chiến, thế là cứ cho ba quân tướng sĩ xúm lại chửi mấy đời ông bà ông vãi của tướng giữ thành. Không bình tĩnh, vì tự ái cá nhân không lượng sức mình, mở cổng thành là mắc mưu ngay đối phương…
Ngày nay trên cái diễn đàn mạng thông tin toàn cầu, nhất là mạng FB có thể “tần suất” chửi cũng khá nhiều!
Cái sự “Chửi” có thể thể xem như là một thứ “vũ khí” còn sót lại của người dân thấp cổ bé họng đối với cường quyền bạo ngược nên cứ thể mà “nả” vào những tên “mặt trơ trán bóng” ăn tàn phá hại, bán nước hại dân, không biết lo cho dân cho nước mà chỉ lo thu vun, bòn mót của dân…
Đối tượng “chửi” trên thế giới mạng này rất đa dạng và “chất lượng chửi” cũng rất đa dạng! Đối tượng “bị chửi” dường như không nghe, hoặc giả có nghe nhưng giả lãng, hoặc nữa là mặt dày quá “đít thớt” nên cứ “phớt tỉnh Ăng-lê” để rồi lần sau hớ hênh phát ngôn “tào lao” để tiếp tục bị chửi, bị ném đá không thương tiếc.
Nói đến chuyện “chọc” cho thiên hạ chửi tôi nhớ một câu chuyện thời trẻ con. Năm đó, bà chị họ tản cư xuống ở nhờ nhà, có sinh một cháu bé. Khi sinh ra chắc do khó tính nên hay khóc đêm khiến cả nhà đâm ra mất ngủ theo.
Mẹ tôi không biết có “kinh nghiệm dân gian” gì đó bảo tôi rằng “Thằng Hai mầy lén qua nhà bà Mười bán cá bên hàng xóm lấy giấu cái gáo dừa, bả đi chợ về không có thế nào cũng chửi vài ngày, thằng bé con chị Nên mày nín ngay…”
Bà Mười vốn nổi tiếng hỗn nhất nơi tôi ở hồi đó chắc do cái “nghiện” bán tôm cá ngoài chợ Ông Bố của bà! Muốn chọc bà chửi rất dễ! Chỉ cần ném một hòn đá lên mái tole nhà bà ở là cả xóm nghe bà chửi suốt ba ngày ba đêm!
Thế là tôi lén qua nhà bà lấy “trộm” cái gáo dừa, vốn là một dụng cụ múc nước thường hay để ngoài lu nước thời ấy. Đi làm về mệt chỉ cần múc gáo dừa vào lu nước làm một hơi còn hơn cả uống nước trong chiếc tủ lạnh bây giờ! Mà nó cũng là vật rất “tầm thường” làm từ vỏ trái dừa già, nhà nào chẳng có mà lại nhắm nhà bà! Thế là bà chửi mấy ngày liền cả xóm lẫn người khuất mặt, quỷ thần cũng khiếp vía huống gì thằng cháu tôi! Thằng bé khóc đêm từ khi “nghe” bà Mười chửi cũng tịt khóc đêm luôn!
Mấy hôm sau khi thằng bé dứt khóc đêm, tôi lén qua mang trả lại bà cái gáo dừa. Bà chửi tiếp một trận nữa nhưng lần này có vẻ “hả hê” vì tác dụng của ngôn từ bà chửi đã chấn động Càn Khôn khiến cái “thằng ôn dịch, thằng mất dạy” phải chạnh lòng mang trả lại cho bà …
Nhiều người ngoại quốc có dịp qua du lịch “bụi” Việt Nam khi đi ngang qua những khu chợ cũng thường hay thấy cảnh mấy bà bán hàng ngoài chợ “chửi “ nhau có lẽ vì tranh nhau khách hàng hoặc những chuyện gì khác… Mấy bà tốc váy, vỗ mông, chỉ tay vào nhau xỉa xói với những ngôn từ mà bảo đảm tra vào Từ điển tiếng Việt e cũng rất … khó tìm!
Nhiều anh xe thồ khi nghe anh khách ngoại quốc bảo dừng xe để xem và hỏi “họ đang làm gì thế”, anh xe thồ trả lời tỉnh queo: “Ồ! Ở Việt Nam tụi tui vẫn thường hay biểu diễn văn nghệ quần chúng lắm đó! Chẳng cần sân khấu gì tất, chỉ cần hai nữ diễn viên già là mọi người được xem một buổi biểu diễn văn nghệ rất tuyệt vời! Hihi!!!”
Nói đến chuyện “Chửi mất gà”, tôi chợt nhớ một câu chuyện :
Có bà đang cho đàn gà gồm một gà mẹ và vài con gà con ăn. Khi quay vô nhà trở ra thì mụ ta phát hiện con gà mẹ lạc con đi đâu mất toi! Điên tiết, mụ ta mới đứng giữa sân quay đủ bốn phương tám hướng và chửi “kẻ nào ” dám bắt “con công, con phượng” của bà! Mụ ta chửi liên hồi bất tận và độc địa khiến hàng xóm chột dạ mà bản thân ông chồng của mụ cũng ái ngại. Rồi hàng xóm vốn dĩ “yêu hòa bình” mới bàn nhau mỗi người đem mỗi con gà của nhà mình nuôi qua “trả lại” cho mụ ta để được yên thân. Có một ông không tìm được con gà nào (vì có nuôi đâu mà tìm được) sẵn thấy có con vịt nhà cũng túm qua mang “trả lại” cho mụ với lời xin lỗi vì “trót dại” bắt trộm gà nhà bà! Mụ ta hí hửng ôm ba con gà và một con vịt vào nhà và chợt nghĩ : “Mình mất một con gà, mới chửi có một hồi mà thu lợi được ba con gà và một con vịt. Bây giờ mà hô mất một con lợn, cố chửi thì có khi chúng nó mang mấy con bò tới trả!” Thế là mụ ta ra trước sân và hô hoán “Tiên sư cha đứa nào bắt trộm con lợn của bà!”. Đến nước này thì ông chồng hiền lành của mụ chịu không thấu, túm lấy túi áo quần và chuẩn bị khăn gói ra đi. Ông chồng bảo :“Bà cứ mặc sức mà chửi, hết mất heo, rồi tui đi, bà tiếp tục chửi là mất … một ông chồng. Thiên hạ họ đền cho bà… bốn ông chồng nghen! Thôi tui đi đây…”
Thế là mụ ta bù lu bù loa vào gào thét thảm thiết : “Bớ làng nước ơi! Tui mất một ông chồng rồi….”
Tếu táo thêm về cái chuyện “chửi” và bản thân người viết bài này cũng từng bị nghe chửi nhiều nên lần này có bị bà con chửi nữa thì cũng cười khì …
Hoài Nguyễn
Không có mô tả ảnh.
Thích
Bình luận